
Trong tiếng Nhật, Roji (露地) có nghĩa là “mảnh đất phủ sương”, là lối đi nhỏ dẫn từ cổng vào tới phòng trà. Nó mang ý nghĩa thanh tẩy, rũ bỏ mọi ồn ào, tạp niệm và đi đến sự tĩnh lặng.
(Trích: inucha.com)
Có đôi lần, à không, nhiều nhiều lần, cổ cũng để mình đắm chìm vào sự tĩnh lặng, mịt mùng một cách cố tình.
Cổ cùng home biến mất hoàn toàn trên các nền tảng mạng xã hội. Đó là khi, có khách nào đó muốn đặt phòng và yêu cầu cổ đi quay home với một cái muỗng. Rồi sau đó hai bên đều bất như ý. Đó cũng là khi, cổ nhận thấy khách nào đó hỏi home và yêu cầu các tiện ích hay chỉ là sự chữa cháy vì không tìm được nơi khác. Và đó là khi, cổ thấy không được “healing” ở nơi mình tạo ra như mong cầu. À đúng, sống nơi tịch mịch mà vẫn còn mong cầu, vì cổ “cũng chẳng qua chỉ là chúng sinh bình thường ra ra vào vào giữa khói lửa, nhìn tưởng như thanh tịnh chẳng tranh giành, mà kỳ thực lại vẫn có ước cầu, vẫn có nhớ nhung…“
Những ngày đó, cổ quanh quẩn trong các phòng, ngắm nghía xem có thể trang trí thế nào để khách cũ có quay lại cũng cảm thấy sự mới mẻ. Đem vào một cái cây, gắn thêm một kệ sách nhỏ, treo rèm macrame, đổi chỗ chiếc giường, thay tấm trải sofa, in bức tranh ghibli máng lên… Quá trời việc rồi cũng làm trôi đi hết những dính mắc, lại thấy con đường phủ sương này thật nên đi.
Giờ đây cổ thích những vết thời gian trên tường, không cố tìm cách che đi nó nữa. Trong phim Emily in Paris, có đoạn Emily in Rome đã nhận ra nét đẹp của sự cũ kĩ, không hoàn hảo, không cầu toàn, sao phải cố làm mình khác đi.
Và từ những ngày đó, căn phòng Wabi này được nên hình. Hôm nay, cổ lại bắt tay sắp xếp trang trí lại Little Forest, cũng trong sự im ắng bên ngọn đồi.

Cổ thích sự trầm mặc Nhà nhỏ dưới chân đồi, và lại được đón những người ghé qua đầy đồng cảm.
Bình luận về bài viết này