
Tháng năm tuổi hoa đẹp đẽ như gấm như đàn, cất trong rừng trúc xanh xanh, tâm sự của hoa mai rụng xin gửi cho mây trắng và nước suối. Tôi cũng vẫn là dáng vẻ bình thường, chỉ vì gặp phải kiếp số nên có thêm vài phần ung dung và điềm tĩnh.

Không biết là ai đã từng nói, nhân sinh phải lên xuống chìm nổi mới có thể bình an, quá thông thuận trái lại sẽ không được dài lâu. Tin vào câu nói đó, đối mặt với những sự cố bất ngờ sẽ thấy ung dung trấn tĩnh hơn rất nhiều. Những ngày mưa chưa chắc đều là buồn bã, có thể pha một bình trà nhàn nhã, thưởng thức nhân sinh. Lúc trăng khuyết cũng chưa hẳn chỉ toàn sâu thẳm, cũng có thể tựa cửa sổ ngồi lặng yên, dịu dàng hoài niệm cố nhân ở phương xa.

Mùi vị của thế gian cũng tựa một chung trà, không có ai có thể nắm chắc, có thể pha chung trà này có vị y như lúc đầu.
Tất cả tình cảm, đều không ngăn nổi sự đổi thay của năm tháng, nhìn thời gian trôi đi, chúng ta đều bó tay hết cách như thế.

Nhàn tản vô sự, dọn dẹp cỏ cây trong sân vườn, nấu trà cũ cất trong tủ, lau vết thời gian đậu lại trên bàn. Tôi cũng chẳng qua chỉ là chúng sinh bình thường ra ra vào vào giữa khói lửa, nhìn tưởng như thanh tịnh chẳng tranh giành, mà kỳ thực lại vẫn có ước cầu, vẫn có nhớ nhung…

Bao nhiêu năm qua đi, cũng có tang thương biến ảo, cũng có mưa gió vô thường, nhưng ánh sáng nhân thế, như nắng xuân sau mưa, trong sáng thuần khiết, không hề thay đổi.
Lại đến một mùa tựa bên cửa, ngắm nhìn hết thảy nhân gian tươi đẹp nữa rồi. Cố nhân mà bạn đợi cả nửa đời người, đến cùng đã đi về đâu?

Năm tháng như nước, quá ư vội vã, một số câu chuyện còn chưa kịp thực sự bắt đầu, đã bị viết thành ngày hôm qua; một số người còn chưa kịp yêu nhau thắm thiết, đã trở thành khách qua đường.

Lòng người rất yếu mềm, cũng rất dễ thay đổi, một thoáng gió lay cỏ động đủ bóp chết tất cả quá khứ. Nhiều lúc bạn oán trách người khác chẳng được như xưa, song thực ra chính bạn cũng đã đánh mất bản thân mình năm đó.

Nguyện đời này có thể khiến mình sắp xếp ổn thỏa, không còn phiêu lãng giữa biển bụi; nguyện non sông tĩnh lặng đẹp đẽ, mãi không phân ly; nguyện nắm tay người, mộng già đi cùng Giang Nam.

Đều nói năm tháng ngắn ngủi, nhìn lại quá khứ, rốt cuộc là thời gian đuổi bạn đi xa, hay bạn đã lướt qua ngày tháng.

Mỗi người đều biết rằng trên đời chẳng có bữa tiệc nào là không tàn, nhưng vẫn tin vào sự vĩnh viễn của những lời thề non hẹn biển. Mãi mãi rốt cuộc là bao xa? Bao nhiêu người từng hỏi câu này. Có người nói, mãi mãi là ngày mai, cũng có người nói, mãi mãi là một đời; còn có người nói, mãi mãi là muôn đời muôn kiếp. Có lẽ bọn họ đều nói đúng, có lẽ tất cả đều nói sai, lại có lẽ nhân gian này vốn dĩ không có cái gọi là mãi mãi ấy.

Cùng người mình yêu ẩn cư ở Giang Nam, không cầu trường tồn với trời đất, chỉ mong sớm sớm chiều chiều. Dưới khung cửa sổ cũ làn mưa bụi, pha một bình trà, an tĩnh đối ẩm, quên lãng nỗi bi thương của tuế nguyệt. Cho dù đôi bên dung nhan có già đi như thế nào, nội tâm vĩnh viễn trong trẻo an lành, thanh nhã như hoa mai. Cho dù kiếp sau có tương phùng giữa nhân gian hay không, cũng phải trân trọng quãng thời gian đã uổng phí và phụ rẫy nhau.

Đã sớm đi qua độ tuổi tình cảm dạt dào, cũng hiểu rằng đời này phải gặp được một người hữu tình, hãy trân trọng và yêu người ấy. Nguyện dùng tình yêu cả đời, duyên phận mấy kiếp đều đổi lấy một chén trà trong, từ đây giản dị không ưu phiền, an ổn giữa hồng trần. Bỗng có một ngày tạo hóa trêu ngươi, người yêu nhau cuối cùng không thể ở bên nhau, cũng phải trân trọng chân trời, dịu dàng sống qua ngày tháng.
(Người là cuộc tu hành đẹp nhất kiếp này của tôi)

Trong năm tháng đợi chờ hoa nở, giữa phù hoa giữ sự đơn thuần, trong phồn tạp tĩnh tâm dưỡng tính, sẽ có thể gặp Phật.

Có người nói, nhân sinh giống như một đoạn thơ, ngắn gọn kỳ ảo, lại ý vị thâm trường. Cũng có người nói, nhân sinh giống như một bài văn xuôi, tươi đẹp trầm tĩnh, càng đọc càng hút. Còn có người nói, nhân sinh như một bộ tiểu thuyết, thắt mở khó đoán, nhưng có chung có kết. Những kẻ nói lời này, chắc chắn đều là tín đồ văn chương, bởi vì say mê câu chuyện tình nào đó, cho nên mới cúng bái nhân sinh như một tín ngưỡng. Người ở những độ tuổi khác nhau sẽ có cách hiểu về nhân sinh khác nhau.
Có đôi khi, bạn không ngại không phiền đi giảng giải cho người khác hiểu nhân sinh có bao nhiêu rối ren lạnh lẽo, chẳng bằng cứ thả họ vào trần thế hỗn loạn, nếm qua trăm vị nhân gian, liền hiểu được tất thảy thế gian ấm lạnh.

Đời người trăm năm, qua đi vội vã, bao nhiêu phong cảnh đợi bạn đến chiêm ngưỡng, bao nhiêu câu chuyện đợi bạn đến lấp đầy .
Những gặp gỡ, truy cầu, được mất trong hành trình, đều là tu hành. Tuế nguyệt dần dần qua đi, lúc như vô tình, lúc lại như hữu ý không cố chấp đối với mọi việc thì sẽ không vui quá hóa nhàm, buồn quá thành tuyệt vọng. Đời người giống như là chèo thuyền trên sóng khơi, nên giữ vững nội tâm mới có thể thong dong, điềm tỉnh, từ gấp gáp đến chậm rãi, từ ồn ã đến yên ả.

Có người nói với tôi, con phố dài dằng dặc này có những ngọn nguồn tươi đẹp. Mà tôi lại không muốn biết căn nguyên của những chuyện đó, chỉ muốn bình an có được cuộc gặp gỡ này.
Bình luận về bài viết này