Nhật ký Tên phòng

“Đợi làm xong chuyện cõi tục, muốn dọn vào trong núi, ở bên người thương, trồng rau, trồng hoa, uống trà, nuôi mèo, ngắm trăng, tụng kinh, đọc sách, làm thơ. Giản đơn yên tĩnh, mộc mạc thỏa mãn, nếu có phúc đức, cứ thế sống trọn quãng đời còn lại.”

Trên Threads có một bài: “Trong Hàng xóm tôi là Totoro, có chi tiết: khi người cha vội vã đến bệnh viện vì mẹ trở nặng, Satsuki và Mei ở nhà đợi… rồi ngủ thiếp đi trên sàn. Ngày đó xem, mình chỉ thấy cảnh ấy thật ngây thơ, một giấc ngủ rất trẻ con, rất đơn thuần. Nhưng sau này, trong The Art of My Neighbor Totoro, Hayao Miyazaki chia sẻ:

Người lớn thường hiểu nhầm về trẻ con — cứ nghĩ rằng “trong hoàn cảnh đó mà vẫn ngủ ngon lành” là một sự vô tư. Nhưng không phải. Chúng ngủ, không phải vì bình yên, mà vì đã căng thẳng đến mức không thể đứng vững. Giấc ngủ đến như một phản xạ tự vệ. Một cách rất bản năng… để tự ôm lấy mình.

Đọc đến đó, mình chợt nhận ra — có lẽ một trong những cái giá đắt nhất của trưởng thành là đánh mất khả năng “ngủ một cách đơn thuần”, tức là ngủ để tự bảo vệ, ngủ để được bình yên, ngủ để mình khoẻ lại, ngủ mà không trì hoãn bằng chơi điện thoại, ngủ mà không đau đáu với mối lo cuộc sống…

TOTORO ROOM — một mình ngủ vùi trong chăn, ngoài cửa sổ lá cây nhẹ đưa và hoa lộc vừng lén nở buổi đêm.

Totoro Room ở Ikigai được giữ lại cho điều đó. Một căn phòng bên đồi, ngập gió, nơi bạn có thể cuộn trong chăn đọc sách, xem một bộ phim Ghibli dễ chịu và rồi… ngủ thật ngon như ngày ta còn bé.

Totoro cũng là căn phòng đầu tiên mình trang trí và thiết kế khi bắt đầu làm homestay. Lúc đó, tụi mình đang trong những ngày bế tắc, cực kỳ buồn bã, cái gấp khúc mà “đoạn trường ai có qua cầu mới hay”, mình thèm một cảm giác buông bỏ, thèm mỗi ngày trôi qua trong nhẹ nhàng, thèm được “sống tối giản kiểu Nhật”, thèm một góc thiền, thế nên Totoro là tất cả giấc mơ đẹp của mình. Mình tin rằng bên ngoài có ai đó đang mệt mỏi, mình muốn có một chỗ để bạn ngồi xuống, thương bản thân một chút. Mình thích bạn mỗi sáng mở rộng cửa sổ để hít cái không khí tươi mát và nghe tiếng chim ríu rít trên vòm xanh. Mong sự yên tĩnh tràn đầy ở đây theo chân bạn về lại phố và dư âm lâu hơn.

IKIGAI tạo ra Homestay với ấp ủ như vậy đấy: nơi để bạn thu dọn lại những bão giông trong lòng và tìm thấy góc đồi nhiều gió, nhiều cây, nhiều khoảng an yên. Là điểm dừng chân lặng lẽ cho bạn, để mỗi sáng thức dậy thấy đời mình vẫn dịu dàng và đáng sống.


“Điều gì xoa dịu đứa trẻ trong ta, nếu không phải cảnh trí quê nhà đã in sâu vào tâm khảm và hương vị của những món ăn đầu đời?”

Little Forest là căn phòng thứ hai mình thiết kế.

Giống như cô gái Ichiko trong phim, mình tìm kiếm sự tĩnh lặng và đã đạt được điều đó khi bỏ phố về rừng, nhưng tâm hồn không hề phẳng lặng. “Đất trời cho ta một chặng nghỉ, nhưng hành trình tìm kiếm bình yên nội tại không dừng lại ở khu rừng ngoài kia.” Lúc đó mình hiểu, “khu rừng” không phải là nơi để trốn, mà là nơi để mình ở lại với chính mình, và trân trọng khoảng không gian tìm được ở đây. Nó làm cho mình dễ chịu.

Trước mặt là đồi, bên hông là đồi, sau lưng là đồi, chạy xe 5 phút là ngâm chân vào nước biển. Mình thương nơi đây quá.

Ở phòng Little Forest, mình mê nhất buổi sáng mở mắt ra là quãng đồi xanh rì bên ngoài cửa sổ, mở bung cửa đón gió lạnh rồi ngồi cuộn tròn trên sofa đọc quyển sách mà bấy lâu không có thời gian đọc. Cũng có ngày dậy từ lúc tờ mờ, bước ra sân thượng ngay trước phòng, bầu trời mênh mông, con đường vắng lặng trải đến bờ kênh, ngọn đồi còn im ngủ, còn có chỗ nào lý tưởng để ngồi thiền hơn chốn này!

Mình mong bạn sẽ có được khu rừng nhỏ xanh rì trong tâm hồn để xoa dịu những va vấp, mệt mỏi mà bạn đang trải.

Có đôi ngày, tôi chẳng muốn bất cứ điều gì cả”

“Phim của Ghibli – dù kể về thế giới phép thuật của những phù thuỷ, về hành tinh giả tưởng nơi trú ngụ của những tạo vật phi thường, hay thậm chí chỉ đơn thuần là cuộc sống đời thường ở chốn thành thị thân quen – đều mang trong mình một phép thần kỳ đẹp đẽ và mê hoặc. Có lẽ là vì điểm chung của mọi tác phẩm Ghibli đều hướng đến cái đẹp duy nhất của thiên nhiên, và nhân tính. Họ tìm thấy cả một vũ trụ trong từng đoá hoa, từng tia nắng, và cả từng cái chạm và ôm giữa những con người đầy phức tạp và sâu sắc.” (fb Day Dreamer)

Mình thích phim Ghibli hơi muộn, khi đã đi qua nhiều va vấp, buồn phiền, vô số chộn rộn, giờ đây chỉ thích sự mộc mạc và yên bình, nhẹ nhàng như một thước phim.

Phòng Ghibli, được trang trí với tất cả sự tươi mới mình vừa tìm được.

Bạn sẽ thấy rõ điều này, nếu Totoro & Little Forest theo kiểu tối giản, chỉ có cây và sách, thì căn phòng Ghibli ngập tràn sự tươi tắn, sắc màu và sự trong trẻo. Một cửa sổ lòa xòa nhành lộc vừng, một ban công đủ cho mình ngồi ngắm đồi và thơ thẩn, mái ngói thấp xinh xinh của nhà hàng xóm làm mình liên tưởng đến một cảnh phim Ghibli, gió đưa nhẹ tấm màn mỏng lay động, một bó hoa oải hương khô và thơm.

Mình tin rằng bạn sẽ có khoảng thời gian đẹp đẽ, dễ thương khi trú trong căn phòng này, như một bạn đã ghé quán trọ và viết vào lưu bút: “Tưởng như những năm tháng tuổi thơ trong mình trở lại.”


Mỗi căn phòng ở Ikigai đều nhìn ra cây xanh và đồi, ngập tràn ánh sáng tự nhiên, góc nào cũng dễ chịu. Thêm một không gian đọc sách dưới nhà với vô số là sách đa dạng thể loại, đó là số sách mình đọc và nghiền ngẫm trước khi làm home nên bạn có thể trao đổi thêm với mình về điều bạn đang tìm nhé.



“Viết cho chúng ta, những người thân quen thành lạ, vẫn còn mùa hạ…”

Lần đầu tiên bước chân đến nơi này, mở ra trước mắt mình là mênh mang sóng nước, là trời xanh trên cao và đại dương rộng lớn, trong mình ồ lên “A, thì ra có thể thu tất cả sự vĩ đại của thiên nhiên này vào trong một tầm mắt”.

Không ngờ có ngày “sở hữu” được biển ngay trước hiên nhà.

Khung cảnh này làm mình nhớ lại tuổi thơ được sống trên bãi biển ở Long Hải. Nhớ sáng đầu tiên của năm ấy thức dậy, mình lần đầu được thấy cảnh tàu, thuyền, thúng đánh cá vừa cập bến sáng sớm, bao nhiêu là tôm cá tấp nập. Và biển lúc đó không còn là hình ảnh những con sóng dữ nữa mà là sự ấm áp, quý báu đến kì diệu.

Mình thích những ngày mưa trên biển, trên nước dưới nước tứ bề là nước, nếu bạn đang bức bách u uất, có thể đứng trên ban công mà khóc lúc này, sẽ thấy đất trời và biển cả rửa đi hết cho bạn bao muộn phiền nặng trĩu.

Và căn phòng nhỏ ấm áp có cửa sổ nhìn ra được khoảng biển rộng bao la này hữu duyên mang cái tên gần gũi thân thương: Phòng Biển.


Thiên nhiên kì ảo và hút hồn đến lạ, đã có biển lại còn có núi – những màu xanh ngăn ngắt làm dịu hồn mình. Bước vào căn phòng này, mình chỉ muốn áp mặt vào cửa sổ để nhìn mê mẩn đỉnh núi từ phía xa xa, và nhìn xuống phía dưới bậc thang kia lại là một khoảng biển trời. Yêu những buổi chiều mây nhiều quá, mây che muộn phiền cũ rồi mây qua bên kia núi.

Phòng Núi – nơi bạn dựa lòng mình vào những gì vững chãi nhất!


Lúc đầu mình đặt tên phòng này là Hương thảo, và mình đã mua 2 chậu hương thảo về, nhưng chỉ trong 3 ngày là cây đã khô héo. Mình có chấp niệm với loài cây này (có lẽ từ lời bài hát “…thoảng mùi ngò tây, ngải đắng, hương thảo và xạ hương”), cứ mua về là cây ra đi, rồi mình lại mua, rồi cây không sống nổi, rồi mình lại mua, rồi lại buồn bã tiễn “bạn” lên đường. Và rồi phòng mang một cái tên khác cũng vô cùng ý nghĩa: Mộc.

Mộc – một căn phòng nhiều cây xanh cả trong và bên ngoài cửa sổ, Mộc – cũng là mộc mạc. Nơi này sẽ mang lại cho bạn một sự bình dị, mộc mạc, thân thương và mát lành. Chắc bạn sẽ thích!