Cảm nhận Home
“Chỉ là ai cũng có những ngày trẻ
Rồi thì cũng sẽ già nua
Những ngày mà chân chưa mỏi
Có tiền cũng khó mà mua“

Đây là nơi tụi mình nhẹ nhàng lưu giữ những sẻ chia và cảm xúc của lữ khách sau mỗi hành trình “đi đến nơi có gió”. Mỗi dòng chữ là một nhịp thở chậm lại, một khoảnh khắc người bạn ấy tìm thấy bình yên cho riêng mình giữa đồi, giữa biển, giữa gió.
Mời bạn cùng lắng nghe những câu chuyện nhỏ, những lá thư gửi cho chính mình này, biết đâu sẽ thấy thấp thoáng thước phim nhẹ nhàng mà mình đã từng mơ.
Những dòng nhớ…

Lá thư số 1
Cảm ơn vì đã mang sự tử tế nhẹ nhàng đến Nhà nhỏ dưới chân đồi
Có những người chẳng cần làm điều gì quá lớn lao để được nhớ mãi. Chỉ là lặng lẽ giúp dọn vài chiếc bàn, cúi người gom lại những thứ còn ngổn ngang sau một buổi tụ tập, hỏi han bằng giọng nói nhẹ nhàng và luôn cười hiền mỗi khi bạn bè cần giúp đỡ.
Có lẽ điều đẹp nhất là giữa rất nhiều người đến và đi, đã có những người trẻ âm thầm cư xử đẹp như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Chủ nhật, ngày 29/3/2026
Đây là lần đầu tiên mình tới một nơi nào đó cùng nhóm lớp, có nam có nữ.
Ấn tượng đầu tiên khi tới đây là phòng rất có không gian, vibe Nhật Bản và đặc biệt hơn nữa là có anh chị chủ cực kì thân thiện và còn tinh tế nữa.
Mình cũng không biết nói gì thêm nữa. Chỉ đánh giá với 2 từ: Tuyệt Vời.

Lá thư số 2
Một chút dịu dàng mang tên “đi cùng nhau”
Họ đến đây cùng nhau – không ồn ào, không vội vã. Cô gái mang theo sự nhẹ nhàng như ngọn gió sớm thổi qua đồi, cô yêu từng trái xoài đung đưa, từng cánh hoa lay động. Giữa khoảng trời đầy nắng và cây, họ ngồi cạnh nhau, nhìn hoa nhìn nắng, và để mọi thứ trôi chậm lại.
Home nhớ hai người bạn đã mang theo bình yên đến, và để lại nhiều hơn thế.
VT 5/9/2026
Chắc là từ giờ mình sẽ siêng đi VT hơn vì mình đã tìm được một chiếc home mà mình cảm thấy như về nhà vậy. Rất là nhiều cây, xanh mát, tiếng chim hót, gió trời. Mình cảm nhận được sự chăm chút và tận tâm của cô và hai anh chị, đặc biệt là chị (uhuhu em quên chưa hỏi tên chị, nên chị thì gọi em bằng tên rất thân thương). Căn phòng mình ở view đẹp và cây ngập tràn ánh nắng, mùi thơm dễ chịu. Mình chỉ muốn ở mãi thôi ^^
Chúc cô và anh chị thật nhiều sức khỏe và an yên.
Amy & Hendricks

Lá thư số 3
Một hôm đón những vị khách thật đặc biệt
Home trân quý những khoảnh khắc gia đình nhỏ ấy đã chọn IKIGAI làm điểm dừng chân, để cùng nhau sống chậm lại một chút. Và anh chị là người tài trong ngành F&B đã cho mình học được hai chữ “Khiêm tốn”.
Lời hẹn “sẽ quay lại” luôn là điều đẹp nhất mà tụi mình được nhận.
Home sẽ vẫn ở đây, đợi một ngày gặp lại – trong một chuyến đi khác, nhưng vẫn là cảm giác ấm áp như lần đầu.
31st March, 2026
IKIGAI Homestay is a really “Home” that we did spend our time with family (little). And we will come back when we have time for holiday to VN.
… that give us a warming spending. Thank you lots!
With love xxx ♡
Lá thư số 4
IKIGAI chạm vào những ngày thanh xuân của bạn
Thanh xuân, đôi khi không ồn ào như người ta vẫn nghĩ.
Nó giống như một buổi sáng có gió đồi thổi qua — nhẹ, trong, và đủ để khiến lòng mình dịu lại.
Chúng ta đã từng đi cùng nhau như thế.
Không cần quá nhiều lời, chỉ cần hiện diện — ngồi cạnh nhau, nhìn ra một khoảng trời xa rộng lớn, và
Có những ngày chẳng có gì đặc biệt,
chỉ là nắng, là gió, là vài câu chuyện rời rạc…
nhưng sau này nhớ lại, lại thấy đó chính là phần đẹp nhất.


Cô gái làm mình liên tưởng đến câu này:
“Ai cũng yêu một bông hồng, nhưng để yêu một chiếc lá thì hẳn là có rất nhiều tình cảm.
Yêu cái đẹp là điều bình thường, nhưng yêu những bình thường lại là một điều rất đẹp đẽ.”
Lá thư số 5
Người mang bình yên ghé qua Ikigai
Có ít vị khách đến Ikigai như cơn gió thoảng qua. May mắn sao đa phần là những người đã khiến nhà nhỏ bên đồi nhớ mãi vì đã mang trọn tấm lòng dành cho nơi này.
Là cô gái đã cố tìm bằng được Ikigai giữa chuyến công tác nhầm ngày. Là người chọn ở lại nơi này trọn vẹn, không vội vã đi đâu, không cần thêm một lịch trình nào khác ngoài những giờ phút bình yên dưới mái ngói rợp cây xanh. Có lẽ vì vậy mà Ikigai cảm nhận được rất rõ sự nâng niu mà bạn dành cho từng góc nhỏ.

Buổi tối hôm ấy, cả nhà ngồi quây quần bên bếp than nướng bắp, nướng khoai, chuối và quýt. Mùi thơm của than hồng, ấm trà thảo mộc thoảng vị lá dứa cắt từ vườn, những câu chuyện giản dị cứ thế làm đầy khoảng sân nhỏ. Một buổi tối ấm áp trong cái không khí lành lạnh.
Điều khiến Ikigai quý nhất không phải là cô gái đã ở bao lâu, mà là cách em thật sự sống chậm cùng nơi này. Cảm ơn vì đã đến, đã thương căn nhà nhỏ bằng tất cả sự chân thành dịu dàng của mình.
Mong cô ấy vạn dặm bình yên.

Lá thư số 6
Ngày 1/2/2026
Em viết những dòng này khi đang tận hưởng những giây phút cuối cùng tại homestay trước khi rời Vũng Tàu. Thật lòng, em muốn gửi lời cảm ơn chị vì đã tạo ra một nơi chốn quá đỗi bình yên.

Là một người rất chú trọng không gian sống, em thực sự bị chinh phục bởi cách chị chăm chút cho căn phòng này. Không chỉ là nơi để ngủ, căn phòng ngập tràn ánh sáng tự nhiên và những mảng xanh được bố trí khéo léo đã mang lại cho em cảm giác được “chữa lành” đúng nghĩa sau những ngày căng thẳng ở Sài Gòn, hihi!!
Và sự yên tĩnh tuyệt đối ở đây là điều em trân quý nhất, nó giúp em tìm lại được sự cân bằng vốn có.
Điều đặc biệt làm nên linh hồn của Ikigai chính là sự chu đáo và nhiệt tình của chị. Cảm giác ở đây không giống khách thuê phòng, mà như đang được ghé thăm nhà một người chị thân thiết vậy.
Cảm ơn chị và Ikigai đã cho em một trải nghiệm trọn vẹn của chuyến đi Vũng Tàu lần này ♡
Chắc chắn em sẽ còn quay lại nơi này mỗi khi cần nạp lại năng lượng.
Thanh Nhã & Kiều Anh


Lá thư số 7
Nhà nhỏ dưới chân đồi – 15/03/2016
Thế giới có hai “nửa”,” nửa muốn bôn ba, nửa muốn về nhà.
Thế giới có hai “tôi”, một tôi muốn yêu đương điên cuồng nhiệt huyết, một tôi muốn bình lặng an yên đến cuối đời…
Câu nói vô tình đọc được đâu đó đã lặp lại vô số lần trong đầu, mãi cho đến khi tôi tìm đến nơi này – Ikigai, nhà nhỏ dưới chân đồi. Ở nơi này, cả hai “tôi” đều được chiều chuộng, thỏa mãn… Một “tôi” ôm ấp tất cả những nụ cười, gom góp tất cả lời hỏi han ân cần từ gia đình chị, đón nhận sự giúp đỡ và sẻ chia thú vị. Một “tôi” khác lại hòa mình vào không gian của riêng mình, tự mình khám phá những khang ngách nhỏ tinh tế được chị chăm chút – từ mùi hương mỗi khi bước vào phòng cho đến những loài cây cỏ được chăm ươm mỗi ngày… lạ kì thay, tôi có đủ bình yên nhưng không hề lạc lõng.
Cảm ơn chị!
Gửi đến bạn, người trân quý của một ai đó
Thy Ngọc


Lá thư số 8
Mong em đẹp bước trên đường văn
Giữa hành trình chinh phục một kỳ thi nhiều áp lực, cô học trò ấy đã dừng chân nơi home như tìm được một “khoảng thở” hiếm hoi.
Không chỉ là chỗ ở để ôn bài và nghỉ ngơi, nơi đây trở thành một vùng cảm xúc rất riêng – nơi sự quan tâm âm thầm và những điều giản dị đủ làm dịu lại những ngày căng thẳng.
Cảm ơn cô và trò


Lá thư số 9
Giữa những ngày chênh vênh
Trên những đoạn đường chông chênh, điều đáng quý nhất chắc là có một người bạn luôn mặc định rằng mình sẽ làm được.
Tình bạn đẹp thật ra không nằm ở chuyện gặp nhau bao nhiêu, mà là luôn mong người kia sống tốt hơn, đi xa hơn, ổn hơn hôm qua. Kiểu có người mong mình thành công hơn chính mình nữa.
Cảm ơn vì đã là một phần rất đẹp của quãng thời gian này.

