Ở lại thành phố hay về quê?

“Trời sẽ tối, đèn sẽ tắt, sương sẽ tan. Con người ta luôn phải học cách nói lời tạm biệt với những thứ bản thân không thể nắm giữ…

“Lựa chọn nào cũng đi kèm hối tiếc”

“Lòng người cũng như nắng. Vẫn có lúc lụi tàn”

Bạn biết tâm trạng của người đã nghỉ việc và người đang ngồi bức bối giữa 4 bức tường công sở mà chưa dám nghỉ khác nhau thế nào không?

Khi bạn còn ngồi trong văn phòng, bạn sẽ mơ một ngày oai phong lẫm liệt cầm lá đơn thôi việc tiến vào phòng nhân sự, sau đó mang hành lý gọn nhẹ, bắt một chuyến xe đường dài và đi đến nơi không ai biết, tinh thần phơi phới như cô gái Lee Yeo Reum trong film “Hè rồi, nghỉ việc thôi”. Ban ngày thả mình trong thư viện tĩnh lặng, buổi tối dưới ánh trăng chạy bộ cùng chú chó nhỏ, buổi sáng trong xanh ngồi bên bãi biển viết vài dòng yêu thích. Và có thể đến quán uống chai Soju bất kỳ lúc nào, say cũng được, không cần để ý thái độ của ai.

Nhưng sau khi bạn thực sự nghỉ rồi, tiền bắt đầu vơi dần, và những ngày tự do không còn nhẹ như bạn tưởng, lâu dần lâu dần bạn hoài nghi chán ghét chính bản thân mình, bạn thèm không khí văn phòng hồi trước. Bạn khao khát mình được quay về công việc đó, mình nhất định sẽ cố gắng nỗ lực, âm thầm kiên trì, nhẫn nhịn, chịu ấm ức cũng được. Bạn nhớ bạn những ngày đó. Bạn yêu cả áp lực.

Khi mỗi ngày còn cặm cụi trước màn hình máy tính hay tăng ca mà việc vẫn không suôn sẻ, bạn sẽ thầm ghen tỵ với đồng nghiệp đã nghỉ việc và đang khởi nghiệp. Nghĩ: được làm chủ một quán cafe thì thích biết mấy, ngày ngày đều sống trong không gian chữa lành. Nhưng bạn biết có được mấy người làm chủ thực sự tâm bình an? Hay bạn có thấy những người bán cây cảnh, sống giữa một khu vườn đầy hoa nở rợp cây xanh bóng mát nhưng có được ai nét mặt thư giãn và an yên khi bạn ghé vào tìm mua cây.

Tôi đọc được một câu đại ý rằng, sau khi bạn nghỉ việc, nước xả mỗi lần bấm đi toilet cũng là tiền của bạn. Bạn nhận ra: hóa ra sự mệt mỏi ngày xưa cũng từng là một dạng ổn định. Và chính cái công việc mà bạn đã hoặc đang chán ghét đó, đã giúp bạn giải quyết được rất nhiều vấn đề trong cuộc sống.

Hôm nay bạn sẽ quyết định thế nào?

Thế nên, câu hỏi chưa bao giờ là: “Chọn gì để không hối tiếc?”. Mà là: “Cái giá nào bạn chấp nhận trả?”

Ở lại — bạn tiếc những điều chưa thử, bạn sẽ cứ mơ về bên kia núi.
Rời đi — bạn tiếc những gì từng ổn định.

Nhưng dù bạn chọn gì, cuộc đời vẫn sẽ bắt bạn đi tiếp.

Gửi tặng bạn một câu nói của nhân vật Oh Sang-sik trong film “Cuộc sống không trọn vẹn”:

“Kể cả khi cậu nghĩ mình sẽ không làm, thì rốt cuộc vẫn phải chiến đấu đến cùng. Cuộc đời là thế, dù biết trước kết quả ra sao vẫn phải thực hiện thôi.”

Vậy nên, nếu hôm nay bạn đang đứng giữa hai lựa chọn, đừng cố tìm một con đường “không hối tiếc”.

Chỉ cần chọn một con đường mà bạn sẵn sàng trả giá cho nỗi tiếc nuối của mình.


“Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ”

“Muốn tô màu cho cuộc sống. Nhưng trong tay chỉ có bút chì”

Trước đây tôi chưa từng nghĩ sẽ bỏ thành phố về sống trên mảnh đất gần nơi mình đã sinh ra.

Cũng như 24 năm trước lúc khăn gói vào đại học chưa từng biết đó là lần bước chân ra khỏi nhà là đi hẳn, sau này chỉ còn là khách ghé về thăm nhà năm đôi ba lần, đi mãi cho đến khi ba không còn chờ mình về nữa.

Nơi tôi ở bây giờ là một căn nhà nhỏ sát đồi, buổi sáng còn nghe được chim hót, ba bề là cây xanh phủ, hoa dại li ti nở tím một dãy. Đi thêm mấy bước đã thấy một hồ sen rộng mùa này hoa nở rộ. Trước nhà khóm hoa sao nhái rạng rỡ đủ màu dập dờn như cánh bướm.

Có lần một người bạn cũ nhắn: “Ở quê phong cảnh đẹp yên bình chắc thích lắm ha. Trên này khói bụi, kẹt xe mệt mỏi quá“. Tôi trả lời: “Thật ra thì ở đâu cũng cần tài chính và bình an“. Làm sao mô tả cho bạn hết được tâm trạng não nề của người sống giữa tứ bề thoáng đãng mà mỗi giờ phút trôi qua đều thấy lòng trống trải: Làm gì bây giờ?

Tôi, một người từng mơ đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của phụ nữ, giờ chỉ ước được bình yên với chính mình từng phút giây, mỗi ngày trôi qua đều thấy ý nghĩa, không màng thế sự. Không đăng story, không nghe hầu hết các cuộc điện thoại dù số quen hay lạ, cực kỳ hiếm hoi mới trả lời tin nhắn, và không muốn cả giao tiếp xã hội, không có nhu cầu chia sẻ. Bây giờ thì, chỉ mong mình và người thân mạnh khỏe, và có việc gì làm để sống, đó là hạnh phúc.

Bạn đã từng có ngày nào đó hốt hoảng nhận ra: mình đang trở thành con người mà mình chán ghét nhất.

Xin lỗi vì con đã không trở thành người mà con từng muốn trở thành.