
IKIGAI là gì?
Một ngày nào đó trong chuỗi ngày toàn thành phố cách ly vì covid, mình nghe được podcast của Quốc Khánh về Ikigai. Điều thôi thúc chúng ta ra khỏi giường mỗi buổi sáng là gì? Là tiếng chuông đồng hồ báo thức hay là “khát vọng lớn lao trong trái tim bạn”?
Mấy năm sau này, trong những lúc hoang mang về con đường đi phía trước, mình học tiếng Nhật, bắt đầu như một sự tình cờ. Rồi mình yêu nét văn hóa sống tối giản kiểu Nhật.
Tụi mình dần thu lại những bão giông trong lòng, ấp ủ cho Ikigai – coffee & books ra đời. Mình muốn gửi đến bạn một chốn sống xanh, có tiếng chim hót, hương tràm trên đồi, chú sóc nhỏ không thể ở yên một phút trên ngọn cây, có khóm hoa soi nhái rực rỡ trước cửa, âm thanh của chiếc chuông gió vỏ sò đung đưa dưới mái ngói, những bông lộc vừng sáng ra đã rụng đỏ khắp sân, tiếng sáo diều vi vu mỗi chiều, và những làn gió nhẹ thổi qua trang sách.
Hoặc chỉ là, bạn ngồi đó, ngó bình yên qua tán lá và tự hỏi: Ikigai của mình là gì?
Từ một “tiệm cafe bên rìa thế giới”, tụi mình làm thêm IKIGAI homestay – chốn dừng chân cho ai đã mỏi mệt hoặc đang ở những đoạn gấp khúc cuộc đời. Ở bên đồi rồi bên biển, chúng mình đội nắng cuốc đá trồng hoa, chăm chút từng góc sân, vun đắp từng căn phòng, tất bật ngược xuôi, đi qua những ngày bão và những ngày nóng rát, chờ ngày hoa nở. Khi đến nơi này, bạn có thể tạm rời khỏi nhịp sống vội vã, trở về với hơi thở của mình, với tiếng lá, với nhiều buổi chiều êm ả.
“Đi đến nơi có gió” không chỉ là một hành trình địa lý, mà là hành trình tìm lại IKIGAI – lý do để mỗi sáng thức dậy thấy đời mình vẫn còn dịu dàng và đáng sống. Đây là nhật ký mở của tụi mình, và cũng có thể là điểm dừng chân lặng lẽ cho bạn, nếu một ngày nào đó bạn muốn bước ra khỏi vòng xoáy, để được mỉm cười từ thật sâu trong tâm.
Chúc chúng ta đều tìm được Ikigai của mình khi tuổi đời còn trẻ và trái tim còn nhiệt huyết, nhé!


