Nhật ký Sống tối giản
“Tôi muốn trở thành một người mà chính mình cũng phải rung động. Có tri thức, có dũng khí, có cốt cách, biết nhiều hiểu rộng, tử tế lương thiện. Nói được làm được, chăm chỉ cầu tiến.”
我想成为一个连自己都会心动的人。有学识,有勇气,有骨气,见多识广,善良真诚。说到做到,努力上进。

Nếu trang Nhật ký Ikigai là nơi chép lại hành trình rời phố về quê, đi tìm lẽ sống, từng bước vượt qua những khúc khuỷu và tạo nên Ikigai thì trang này mình ghi lại những trải nghiệm cá nhân của mình, người đứng sau Ikigai, là những gì đã “ngộ” ra trong tâm để mình ngày càng chỉ muốn hướng đến lối sống tối giản. Có thể đó cũng là những gì bạn đã thấy và chưa thấy cho chính bên trong bạn.
Hôm nay mình đọc được mấy dòng này:
“Nếu bạn giữ được ánh mặt trời ấm áp trong tim, thế giới của bạn sẽ tươi sáng rực rỡ. Nếu bạn trong sáng, thế giới cũng sẽ trong sạch. Nếu bạn đơn giản, vậy thì thế giới cũng sẽ chẳng phức tạp lắm đâu. Hy vọng rằng dù bạn nhìn rõ thế giới thì vẫn sẽ tin tưởng vào vẻ đẹp của thế gian này.
Cầu mong ở những tháng tới, những con người đơn giản, trong sáng và ấm áp sẽ được thế gian đối xử thật dịu dàng.”
すみません
sumimasen

Thời gian của tôi rất ngắn. Tâm hồn tôi đang vội vã, vì tôi cũng giống như một đứa trẻ không còn nhiều kẹo nữa. Tôi muốn sống cùng những con người có thể mỉm cười sau những lần mắc sai lầm, chân vẫn đứng vững trên mặt đất sau những thành công, và có trách nhiệm với bản thân”
Xin chào mọi người,
Xin lỗi vì đã không gửi địa chỉ cho Anh, Chị, Bạn.
Có anh chị và bạn hỏi mình về địa chỉ mà mình mãi không có gửi. Hôm nay mình muốn chia sẻ thực là thật ra mình đang không có gặp được mọi người. Khoảng 3 năm nay mình không có xem tin nhắn và nghe điện thoại kể cả có hiện tên trên danh bạ.
Bạn có thể gọi tên nó là Sợ giao tiếp xã hội nhưng với mình không phải là hội chứng hay vấn đề gì, mình rất ổn, chỉ là hiện tại mình không có giao tiếp, không có nói chuyện xã giao.
Những đặt phòng đầu, tụi mình còn không cả tương tác với khách. Từ lúc họ đặt trên booking/ traveloka thì tụi mình hầu như bí ẩn:
“Từ lúc mình book phòng tới giờ thì lạ lắm, nó không như thường lệ, 100% là không có một sự kết nối nào ở đây, mình đã nhiều lần muốn tìm nơi khác rồi… mà kệ tới luôn”.
“Lúc đầu tụi mình tìm địa chỉ hơi khó khăn vì thực sự đường tới giống như vô một cái gì khó tả ấy”.
“Em xem trên booking không thấy bài đánh giá nào mà em nhắn tin zl qua số điện thoại cũng không ai trả lời em luôn. Em định hủy đó chứ, mà tới luôn coi sao”.
Thiệt ra là những booking trước mấy khách này tụi mình còn vào tự hủy, không xác nhận nữa cơ. Ngược ngạo chưa, đăng lên kinh doanh xong có khách đặt thì hủy, vì thấy chỗ mình chưa hoàn hảo, vì thấy mới đăng ảnh cái hoa đã tàn rồi, vì thấy gần nhà mới phát sinh công trình xây dựng sợ ồn sợ bụi sợ khách thất vọng, và quan trọng là thấy mình chưa sẵn sàng để đón tiếp. Đúng ngày năm mới 2026 tụi mình mới mở cửa homestay “Nhà nhỏ dưới chân đồi”.
Trộm vía gặp đúng người đồng âm.
Nay thì mình hài lòng với cuộc sống hiện tại. Mình thích chuẩn bị nguyên liệu pha chế, thích nhìn những giọt cafe rơi, thích đi rải hạt trồng hoa, thích dăm xuống mấy nhánh lá bạc hà để dành làm nguyên liệu, thích tất bật dọn dẹp vệ sinh phòng cho khách ở, thích ra vườn cắt hoa tươi cắm bình để sẵn trong phòng cho khách, thích rót hương tinh dầu sả chanh cho căn phòng dễ chịu, thích hễ rảnh là bay vô học kanji, thích cảm giác đi giữa các kệ sách của mình mỗi ngày, thích đón và tiễn những người đến và đi và biết rằng có thể chỉ gặp nhau 1 lần trong đời, không dính líu không vướng bận.
Cảm ơn đã đọc đến đây.
Hãy gặp nhau khi hoa lòng tui và lòng bạn nở cùng mùa nhé.
Mình rất thích câu này trong Mắt Biếc:
“Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác… Khi lớn lên, trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người.”
I’m so sorry
すみません
sumimasen
色々ありがとうございます。
Iroiro arigatou gozaimasu

Mình muốn gửi một lời cảm ơn âm thầm đến những cô dì chú dượng, những người anh, người chị, người em, người bạn đã từng xuất hiện bên đời mình.
Cảm ơn vì đã từng nâng bước lẫn âm thầm giúp đỡ mình khi gập ghềnh, cảm ơn vì đã không giận, không trách dù có những tin nhắn mình để trôi đi trong im lặng, cảm ơn vì luôn nghĩ tốt về mình. Sự bao dung ấy âm thầm mà ấm áp như một ánh sáng nhỏ luôn trong tim dù mình giấu mặt ẩn thân.
Chặng đường mình đi qua đã từng thật sự xuất hiện cô tiên, ông bụt và cả phép màu. Ngày rộng tháng dài, mong mọi người được bình yên, được yêu thương đủ đầy, và mang theo thật nhiều niềm tin dịu ngọt bước sang năm mới.
Mong chúng ta dù trải qua phong ba, quay về vẫn là một tuổi hoa đầy hoài bão.
Search inside myself

Tôi thích khoảng không gian buổi tối. Tĩnh lặng. Một mình mình.
Ngồi lắng lại những bực dọc ban chiều. Có khi cái cớ bực rất là vụn vặt. Hồi trước khi còn ở phố, cứ mỗi chiều tôi chen chúc trong dòng người kẹt xe chạy tít lên Bình Thạnh để học thiền ở một thiền viện, đã đôi lần có chuỗi 21 ngày thức dậy từ tờ mờ để thực hành Trí tuệ cảm xúc, có một cái tết năm nào tôi không về quê mà vào chùa đi Vipassana. Ôi như còn thấy cái lành lạnh lúc 4h sáng ở thiền đường và bóng áo nâu sòng của nhà sư nhẹ nhàng bước đi dưới tán lá.
Vậy mà những ngày như thế này, tôi vẫn chỉ dõi theo được những xáo lộn trong lòng mình, những ngổn ngang trong tâm trí chứ không thể nhắm mắt mà theo dõi hơi thở vào ra. Tự nhiên nhớ một câu thơ của Nguyễn Ngọc Tư:
“Ta hoang mang như chú tiểu nhớ nhà
Đời đã khép mà đạo thì chưa tới“
Buổi tối yên tĩnh, pha một ly cafe, ngồi lặng yên đọc một quyển sách, hoặc viết cái gì đó, hoặc mở bài nhạc trong film Đi đến nơi có gió và bắt đầu luyện viết Kanji, như thấy mình còn hướng tâm về nẻo sáng.
Hôm nay, nhân đọc được bài dịch từ lời tự chúc mừng sinh nhật của diễn viên Thư Kỳ, cũng mong mình thực hiện được: “Nghiêm khắc với bản thân, khoan dung với người khác, dịu dàng và tử tế trong lời nói lẫn hành xử.”
Sống tối giản của tôi bắt đầu từ những ngày không dính mắc đồ đạc

Hôm trước tụi mình đi xem mặt bằng để làm home. Một ngôi nhà rất sang, rất đẹp chỉ là thiếu cây xanh xung quanh nên mình không ưng bụng. Bước vào căn nhà hiện đại, đầy tiện nghi sang trọng đó, mình không có được cảm giác an yên, dễ chịu và xanh mát như Nhà nhỏ dưới chân đồi. Và khung cảnh sống này, mình cũng đã từng. Giờ nhận ra mình không thích nữa, mình bỗng mừng vì mình đã dửng dưng trước những xa hoa lộng lẫy.
Năm ấy, để thuận tiện khi khởi nghiệp quán cafe, mình đã chuyển nhà. Để đơn giản và nhẹ hành lý, mình đã đem bán những đầm áo giày túi xách tích trữ bao năm qua, những món được mua không hề rẻ mà mình đã từng trả tiền không ngần ngại. Người mua đến nhà, từng chiếc áo, váy, giày, túi xách mới… chỉ có giá 10.000 đồng/chiếc, duy nhất vài chiếc đầm còn mạc chưa mặc 1 lần thì là 50.000đ. Chỉ 10.000đ/món mà số tiền hôm ấy “bán được” là gần hai triệu.
Mình không tiếc những món đồ ấy, mình chỉ tiếc mình những năm trước đó đã không thấu suốt trong tài chính cá nhân. Cũng kể từ lần “buông bỏ” đồ đạc đó, sau này mỗi lần đi ngang các shop thời trang hay lướt mạng vô tình thấy chiếc váy đẹp, trong mình không hề gợn lên một chút “tham” nào. Có một lần bạn mình đến Vũng Tàu chơi và cùng ghé một tiệm đồ sang trọng trên đường Ba Cu, tha thiết muốn tặng mình một chiếc áo, nhưng mình cũng thiết tha không mua. Mình nghĩ: “Áo thì đẹp thiệt, nhưng có cũng được không có cũng được. Vậy chi bằng không có”.
So với cái thời mà nguyên một tủ quần áo bằng kính đủ dài đủ chỗ để phân loại áo dài áo vest váy đầm đồ chi tiệc đồ đi chơi đồ đi làm… giờ mình thích những tủ sách vừa nhiều vừa dài vừa rộng.
Hôm nay bạn thử quán chiếu lại tủ đồ của mình xem thử có đúng nguyên lý 80 – 20 không nhé: từ 80-90% số đồ trong tủ là chúng ta hầu như không đụng đến cả năm, và cả từ năm này qua năm khác. Mỗi lần đi du lịch lại là sắm đồ mới. Chi bằng bỏ bớt, bạn sẽ thấy căn phòng mình nhẹ hơn, giấc ngủ nhẹ nhàng hơn, mình cũng nhẹ hơn rất nhiều.
Hôm nay, thử dũng khí vứt bỏ.
Trích “Lối sống tối giản của người Nhật”:
“Trong bộ phim Trong nhà tôi chẳng có gì cả của tác giả Yururimai, tôi ấn tượng nhất là đoạn cô ấy vứt đi cuốn album ảnh tốt nghiệp của mình. Lúc đó tôi đã nghĩ đến cả món đồ quan trọng bậc nhất trong các kỷ niệm mà cô ấy cũng vứt đi, quả là một người cuồng vứt đồ. Tuy nhiên, giờ nhìn lại mới thấy phần lớn mọi người sẽ giữ lại cuốn album tốt nghiệp của mình. Và một thứ
được cả trăm người cất giữ như thế thì hẳn cũng không phải đồ quý giá gì.”
Thứ Sáu ngày 26/06/2026
