Từ giờ ta hãy là một người hạnh phúc

(Đại sư Pomnyun Sunim)

Bạch đại sư,

Con cố gắng giữ đúng lời hứa với người khác, và cũng cố gắng trọn vẹn ước hẹn với bản thân mình. Mỗi khi năm mới gõ cửa, con đều tự nhủ với mình: Ngay từ buổi sáng đầu tiên của năm mới, mình phải cần mẫn học tập, phải kiên trì rèn luyện sức khỏe không quản ngại gió mưa. Rồi thời gian thấm thoắt thoi đưa, con thấy kiên trì mục tiêu là cái khó nhất…

Ngày qua tháng lại, khi tất cả đã qua đi, con mới ý thức được, những việc mình quyết tâm làm ngày trước hết sức quan trọng. Con phải giữ đầu óc tỉnh táo trong từng ngày, từng ngày bình thường của cuộc sống. Con phải học phân biệt rõ mức độ nặng nhẹ, chậm gấp của sự việc để từ đó không lỡ hẹn với những ước định của bản thân.”

Số tiền vất vả làm ra đó chúng ta dùng vào việc gì? Mặc đồ hiệu, thưởng thức của ngon vật lạ, trang điểm lộng lẫy, mua sắm nhà xe…Bao mồ hôi nước mắt chỉ để đổi lại những vật ngoài thân, cuộc sống như thế phỏng có ý nghĩa gì?

Thực ra, trong mắt người khác, công việc của chúng ta tôt xấu ra sao không quan trọng, nếu con cảm thấy thật sự mệt mỏi, hãy dứt khoát từ bỏ nó. Chúng ta làm việc để mong tìm một cuộc sống hạnh phúc, nếu nó làm con đau khổ thì đừng nên vương vấn làm gì.

Chúng ta vừa không thể làm ngơ trước nỗi đau khổ của người cầu cứu tới sự giúp đỡ của chúng ta, vừa không thể dấn mình quá sâu vào nỗi đau đó.

Ngoài tiền và quyền, trên đời vẫn còn một thứ ẩn chứa sức mạnh to lớn chính là đạo đức. Khi bạn rơi vào vòng tranh chấp với người khác, bạn không có tiền, không có quyền, thế cô lực mỏng nhưng chỉ cần chân lý thuộc về bạn thì bạn vẫn là người mạnh.

Theo giáo lý nhà Phật, siêu thoát và cõi Niết Bàn có nghĩa là cho dù người đời bình luận thế nào, giàu nghèo sang hèn, phú quý thấp kém ra sao, được người khác trọng vọng xu nịnh hay rẻ rúng khinh miệt, có đủ sức mạnh hô phong hoán vũ hay thế cô lực mỏng…tất cả đều không vương vấn cõi lòng ta. Cũng chính bởi ta không tham quyền lực mới không bị trói buộc.

Hãy coi công ty, cơ quan như một nơi tu hành yên tĩnh, một nơi để bạn hành thiện và tạo phúc cho đời.

Lao động bản thân nó đã là vận động, vậy mà con người thường chỉ thích vận động một mình. Họ phải lao tới các câu lạc bộ thể hình, ngồi trên chiếc xe đạp mà thường ngày chả bao giờ ngó ngàng để ra sức đạp, hoặc phải cật lực chạy tại chỗ. Đáng lẽ họ phải đổ mồ hôi trong lao động, thì nay họ lại để chúng rơi trên sàn tập.

Cuối cùng, hãy trân trọng quá trình hơn kết quả. Thời gian mà bạn vùi mình vào công việc còn quan trọng hơn kết quả cuối cùng mà bạn đạt được.

Không phải chúng ta muốn mà không làm được mà là chúng ta không muốn nên không làm được.

Bình luận về bài viết này