
Cảm ơn Người đã sống sâu cùng Ikigai
Chúng tôi không biết gọi tên điều này là may mắn hay ân tình. Chỉ biết rằng, giữa một thế giới vội vã, vẫn có những con người đủ dịu dàng, dư tấm lòng để dừng lại cùng Ikigai.
Bạn đem đến một làn gió mát khi chúng tôi đang mệt mỏi nhất, có lẽ bạn cũng không biết được sự tử tế của bạn sưởi ấm quãng đường đi của chúng tôi biết nhường nào.
Chúng tôi biết ơn điều đó – hơn cả lời có thể nói.
Ngày mà Ikigai vẫn còn ở đây, vẫn còn đủ ấm áp để đón thêm một người bước vào, thì trong từng nhịp thở của nơi này đều có làn gió mát mà bạn đã để lại.
Trân quý!


Cô gái đặc biệt
————————
Dòng lưu bút cô viết, và những review trên map, Ikigai đã đọc nhiều lần. Không phải vì câu chữ quá hoa mỹ, mà vì trong đó có một sự chân thành rất hiếm – thứ mà chỉ khi người ta thật sự cảm nhận bằng sự tử tế của họ, mới có thể viết ra được.
Cô đến lần đầu, rồi quay lại lần hai.
Không chỉ ở lại, cô còn mang Ikigai đi xa hơn – bằng cách chia sẻ về nơi này cho những người khác. Những vị khách mới ghé qua, có khi là bạn của cổ, có khi là một cái tên lạ, nhưng lại mang theo một chút gì đó rất giống cô gái ấy – nhẹ nhàng, ý tứ, và đầy thiện cảm.
Và cổ vẫn ở đó, theo một cách rất riêng. Thỉnh thoảng hỏi thăm, chỉ dẫn, góp ý, quan tâm cả những góc nhỏ của home, cả những nơi chưa kịp hoàn thiện. Như thể Ikigai không chỉ là một chỗ dừng chân, mà là một điều gì đó cổ cùng muốn giữ gìn.
Ikigai biết ơn vì đã gặp cổ, biết ơn vì những điều cổ đã âm thầm mang đến, và biết ơn vì giữa thế giới rộng lớn này, vẫn có một người chọn nhớ về nơi này – nhiều hơn một lần.
Mong những hành trình của cổ sẽ luôn đủ nắng, đủ gió, và đủ những dịu dàng như cách cổ đã từng dành cho Ikigai.
Trên bước đường khởi nghiệp nhiêu khê, trân trọng sao tấm lòng này.
P/s:


Hôm nay nhân một sáng trời trong, cổ nhắn tin hỏi mình về home view biển đã xong chưa để về Vũng Tàu lần nữa, mình tình cờ biết được thêm điều thú vị về cô ấy: xuất thân là dân chuyên anh, giờ là một giáo viên tiếng Hoa, trình độ max level, từng được giáo sư Thanh Hoa viết thư giới thiệu khi tham gia trại (1 loại học phần nhỏ) bên đó, còn sở hữu một trung tâm ngoại ngữ với những thành tựu đủ làm mình liêu xiêu: đã giúp nhiều người đạt được ước mơ du học, đồng hành kèm cặp các bạn sinh viên bước chân vào trường Đại học top đầu với chuyên ngành tiếng Trung…
Với tâm ý lan tỏa sự siêu giỏi này, mình đã chủ động xin cổ brochure để post lên đây, rồi một ngày ai đó sẽ gặp được đúng người thầy mình tìm kiếm, cũng như gặp được IKIGAI của mình vậy.

Hữu duyên thiên lý – Raon!
————————
Có những ngày tưởng như chỉ là một nhầm lẫn rất nhỏ, lại vô tình trở thành một kỷ niệm thật đẹp.
Cô gái ấy mải miết với công việc, nên lỡ xem nhầm ngày đến Vũng Tàu để đi công việc. Và rồi, bằng một cách rất nhẹ nhàng, Ikigai được đón cô – như một cuộc hẹn không báo trước của duyên lành.
Thương cô nhiều, vì giữa vô vàn lối rẽ, cô vẫn kiên nhẫn lần tìm Ikigai chỉ từ vài tấm ảnh thoáng qua. Cái tên “Ikigai” lướt qua màn hình rồi biến mất, nhưng cô vẫn đi tìm cho bằng được, như thể có điều gì đó rất khẽ đã chạm vào lòng mình.
Ở đây, cô nâng niu từng chút một: một ngọn cỏ còn đọng sương, những đóa hoa nhỏ xíu xiu trên tấm khăn trải bàn, một góc kệ đầy sách lặng yên, những làn gió mát, chiếc đèn lồng Nhật tỏa ánh sáng vàng nhẹ. Mọi thứ dường như trở nên có hồn hơn, khi được nhìn bằng ánh mắt dịu dàng như thế.
Một buổi tối se lạnh, chúng mình ngồi quây quần bên bếp lửa, nướng bắp, nướng khoai, quýt, hạt điều và ủ ấm bằng một ấm trà thảo mộc với lá dứa cắt từ vườn Ikigai. Không ồn ào, không vội vã – chỉ có hơi ấm lan ra từ những điều giản dị.

Và rồi, cô cũng là người đã giúp Ikigai có trang Instagram đầu tiên. Như một cách để những khoảnh khắc nhỏ bé này, không trôi đi mất.
Thời gian rồi sẽ đi qua rất nhanh. Những buổi tối như thế sẽ không ở lại. Chỉ còn những ký ức xanh mát, và một sự biết ơn được giữ lại – đủ để Nhà nhỏ dưới chân đồi ấm lòng vào những ngày sau.



Như câu chuyện “ngọa hổ tàng long”…
————————
Home nhỏ này, vốn được nhiều người gọi là một “hidden gem”, cuối tuần này có duyên đón tiếp hai vị khách mà sự hiện diện của họ tự thân đã là một chuẩn mực. Vẻ ngoài giản dị của anh chị nhưng bên trong là cả một thế giới kinh nghiệm và chiều sâu.
Chị – người đứng sau nhiều không gian resort và nhà hàng từ Phan Thiết qua tận Indo, chị mang cho mình cảm giác tinh tế, sâu sắc và dễ chịu. Anh – chuyên gia về trà và cà phê, người huấn luyện việc pha chế và biểu diễn trà đạo, nơi từng nhiệt độ, từng hương vị tự nhiên, từng chuyển động đều mang giá trị nghệ thuật riêng.
Điều đáng quý không nằm ở danh xưng, mà ở cách họ cảm – cách họ nhìn ra những điều rất nhỏ và cách góp ý từ tâm cho Home. Những góp ý rất sâu, rất tinh tế, chạm đến những tầng mà nếu không từng đi qua, mình sẽ khó thấu suốt.
Và đó cũng là lúc mình nhận ra: Một không gian thật sự có giá trị không cần cố gắng để “phô bày”, mà đủ lặng để được nhận ra – bởi những người thực sự hiểu.
Home là nơi dành cho những ai trân trọng trải nghiệm, cảm nhận được sự tinh tế trong những điều rất nhỏ, và sẵn sàng ở lại đủ lâu để “nghe” một không gian kể chuyện.
Biết ơn vì được học – theo cách rất khiêm nhường. Biết ơn cao nhân chỉ lối.
Biết ơn vì được nhìn thấy con đường mình đang đi, qua ánh nhìn của những người ở một tầm rất cao. Và cũng biết ơn vì, giữa rất nhiều lựa chọn, anh chị đã dừng lại ở đây để “chạm”, để cuộc gặp thật sâu ![]()
Có những thứ không thể “set up” được bằng tiền hay kỹ thuật – mà phải được tích lũy từ cách người làm không gian thật sự sống với nó mỗi ngày.
Một cuộc gặp gỡ rất đáng nhớ.
Dư âm rất dài.

Những làn gió chữa lành
————————
Có những người rời đi rất đẹp.
Những ngày mình không có ở home, trước giờ check-out, điện thoại thường sáng lên vài dòng tin nhắn nhỏ:
“Em chào chị ạ.”
“Thưa chị, em về.”
Chỉ vậy thôi, mà nghe như người thân đi xa ghé nói một câu trước khi đóng cửa. Không vội, không lạnh, có chút gì đó rất thương.
Rồi có một mùa cuối năm, Ikigai đón hai bạn từ Bình Dương lên, làm nghề hát lô tô. Những con người đi qua nhiều đêm diễn, nhiều chuyến xe, nhiều nhọc nhằn hơn người khác.
Bạn làm mình để ý từ những điều rất nhỏ. Tin nhắn qua lại nhiều, nhưng chưa một lần thấy “OK chị”. Lúc nào cũng là “Dạ chị”. Một chữ “dạ” nhẹ tênh, mà đủ để người đối diện thấy mình được trân trọng.
Có những điều tử tế, không cần ai dạy thành lời, mà tự nhiên đã ở đó rồi.
Đêm hôm đó, hơn 10 giờ rưỡi, hai bạn đi hát về. Trời khuya, gió lạnh. Bạn nhắn:
“Tụi em đói bụng quá, chị xào mì giúp tụi em được không… có phiền chị không? Nếu trễ rồi thì thôi cũng được, không sao đâu chị.”
Một câu hỏi thôi, mà có tới hai lần sợ làm phiền.
Mình và mẹ đứng trong bếp, thấy ấm, thấy đáng để chịu khó.
Rồi một dịp khác, là những ngày Tết, có hai bạn nam đến ở. Không ồn ào, không check-in rộn ràng. Hai bạn mang theo một chút mệt mỏi, một chút riêng tư, và chọn ở lại yên.
Buổi tối, họ ngồi ngoài sân thượng, uống soju trong bóng tối. Không điện thoại, không nhạc. Chỉ có tiếng gió và những câu chuyện nhỏ tan trong đêm.
Sáng hôm sau, mình lên dọn. Nhưng thật ra… không có gì để dọn.
Bàn ghế đã xếp gọn. Rác đã buộc lại ngay ngắn. Sân thượng sớm mai gần như trở lại như lúc ban đầu, chỉ có cành lá đung đưa.
Vậy mà khi tỉnh dậy, bạn vẫn hỏi:
“Ủa chị dọn giùm tụi em hả… tụi em định sáng dậy mang rác xuống. Cảm ơn chị nhiều nha, phiền chị quá.”
Những người đi chữa lành, hóa ra lại rất biết cách không làm tổn thương thế giới xung quanh mình.
Hai bạn cũng là số ít, sau khi đi biển về, hỏi chỗ rửa chân, ngồi phủi sạch từng hạt cát rồi mới bước lên phòng.
Đến lúc rời đi, còn gom hết rác mang xuống dưới. Tấm khăn voan trắng được xếp gọn sang một bên, chỉ vì sợ làm bẩn khi hút thuốc.
Mình đứng giữa căn phòng gọn gàng, mà bỗng thấy lặng đi. Thấy quý quá.
Không biết họ đã lớn lên trong những gia đình như thế nào, đã đi qua những điều gì… để mang theo một sự tử tế nhẹ nhàng đến vậy.
Nhưng mình biết, Ikigai đã may mắn.
May mắn vì được đón những con người như thế ghé qua.
May mắn vì giữa những ngày vội vã, vẫn còn những làn gió rất hiền.
Cảm ơn vì đã chọn Ikigai.
Cảm ơn vì đã cất công đến đây, và ở lại – theo một cách rất đẹp.
Mong rằng, cuộc đời sẽ dịu dàng lại với những người dễ thương như thế.


Một nét hồn nhiên
……………………..
Dịp tết ta, có 2 cô gái mở hàng năm mới. Hai bạn chạy xe máy từ Bình Dương lên, gõ cửa home từ lúc còn tờ mờ. Tuy 2h chiều mới là giờ check in nhưng trước đó mình đã dành cả ngày mùng 1 tết để dọn dẹp sửa sang phòng ốc, để sáng mùng 2 đón hai bạn sớm.
Hôm ấy mình mời 2 hộp sữa chua phô mai, không khí không khác gì Đà Lạt. Hai em ở 3 ngày, rất là “enjoy” cái home này. Rồi một bữa sớm mai hai bạn dậy từ 4h định ra biển ngắm bình minh mà xe máy bị bể bánh, thế là mình mời 2 cô gái lên sân thượng, bắt ấm nước sôi pha tặng 2 ly cacao kem muối nóng hổi và bưng lên khi bầu trời còn tờ mờ. Rồi mình đạp xe một quãng đồng đi thuê cho 2 em một chiếc xe máy để hôm đó đi chơi, vì tết các cửa hàng sửa xe chưa mở cửa. 2 em xúc động, cảm ơn rối rít.
Ngày về, lúc chia tay mình nói: “Hai em review giúp chị nha, cứ đánh giá thật lòng, cứ tìm chỗ nào chưa 10 điểm mà chê, đừng khen quá lỡ người ta không tin”.
Hai em bé hồn nhiên vâng dạ và sau đó lên Agoda đánh giá thiệt lòng như lời chị chủ home dặn luôn: tất cả hạng mục 5*, rồi ráng kiếm một cái để chê: cho điểm vị trí là 3*.
Sau đó điểm Agoda của Home tuột cái vèo. Rồi mình không biết là cười hay khóc. 2 bên thiệt tình, kết quả thiệt là….
Đó thật sự cũng là một nét Chạm. Cảm ơn vì đã làm ta nhớ nhau hơn!

Em khách thân quý,
Chị ở nơi Home nhỏ, cách phố thị vài quãng bình yên, nhưng chị vẫn hay tin em đã ghé thăm và lưu lại nơi này.
Chị những tưởng lòng em băng qua bao lời mô tả “xa trung tâm, yên tĩnh”, đã thấu cái tĩnh lặng của gió, cái thưa vắng của đường, đã thân chinh chọn chốn này, nào ngờ khi về em lại ban cho vị trí của Home 5 điểm trên 10, khiến chị vừa ngỡ ngàng vừa hụt hẫng, ruột đau như cắt.
Chị xin thưa, chốn này xa xôi không phải vì lạc lối, mà là để giữ lấy sự yên tĩnh hiếm hoi giữa cuộc đời ồn ã. Người tìm đến đây, ấy là người đã chọn bình yên — mà đã chọn rồi, sao nỡ chê xa?
Chị chỉ mong mai này, khi em nhớ lại, sẽ mỉm cười mà rằng: “À, cái xa hôm ấy, hóa ra là cái gần với sự an yên. Hóa ra cái mình chê, lại chính là thứ mình đã tìm.”
Home nhỏ và chị, trọn lòng vẫn quý mến em.
Kí tên: Chị Home
