“Cất cho tôi những ngày xanh nắng hạ

Để mùa hạ nhấn chìm mãi tình ta

Viết cho chúng ta, những người thân quen thành lạ

Vẫn còn mùa hạ, nhưng chẳng còn chúng ta.”

Những áng văn đẹp

Góc nhỏ nơi mình lưu lại những áng văn và trích dẫn dịu dàng, an yên, như những tách trà ấm cho tâm hồn giữa nhịp sống bận rộn.


“Đợi xong chuyện thế tục, muốn dọn vào trong núi, ở bên người thương, trồng rau, trồng hoa, uống trà, ngắm trăng, tụng kinh, đọc sách, làm thơ. Giản đơn yên tĩnh, mộc mạc thỏa mãn, nếu có phúc đức, cứ thế sống trọn quãng đời còn lại.”

“Tôi đếm những năm tháng của đời mình và nhận ra rằng, tôi còn ít thời gian để sống hơn là thời gian tôi đã sống…

Thời gian của tôi rất ngắn. Tâm hồn tôi đang vội vã, vì tôi cũng giống như một đứa trẻ không còn nhiều kẹo nữa. Tôi muốn sống cùng những con người có thể mỉm cười sau những lần mắc sai lầm, chân vẫn đứng vững trên mặt đất sau những thành công, và có trách nhiệm với bản thân…”

“Cậu nhận ra điều này khi đã đi hết nửa cuộc đời. Cậu quyết định quay về bến cảng cậu yêu thích nhất và thả neo ở đó.”

(Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki)

“Nếu phải chờ nhau mà hóa đá

Thì xin chờ thử một lần xem

Chỉ sợ khi em thành núi biếc

Ngàn năm không thấy dấu chân anh

“Trong thiên hạ, có người đã cùng nhau một đoạn đời rất xa mà nhà vẫn luôn như xuân ấm, lời nói ra có nghĩa tình, nhìn nhau còn thấy thương xót cho những nỗi niềm ẩn giấu như thuở ban đầu.”

“Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người.”

(Nguyễn Nhật Ánh)

“Bạn nhất định phải yêu thứ gì đó. Yêu thứ tình sâu nặng của cỏ cây với thời gian.”

(Giông bão làm người lớn, nắng vàng làm trẻ thơ)

“Ai qua là bao chốn xa, thấy đâu vui cho bằng mái nhà…

“Ta như cây bách buồn sau núi

Một mình uống gió, một mình say

Người là một bóng chim khuê tú

Rũ cả miền trời sau cánh bay.”

(Nguyễn Thiên Ngân)

“Trời cao biển rộng chỉ cách chúng ta vài giờ bay và vài tiếng lái xe, thế mà tôi không biết nó tồn tại. Tôi nhận ra rằng, nó không chỉ tồn tại trong suốt hai năm rưỡi bận rộn kinh khủng của mình, mà mặt trời vẫn luôn ở đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ bờ suốt hàng triệu, thậm chí hàng tỷ năm.

Khi những ý nghĩ ấy ào ạt dồn vào tâm trí, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Những vấn đề cá nhân, bao điều vụn vặt, những căng thẳng thường trực và nỗi lo âu về tương lai, tất cả đều chẳng còn quan trọng nữa. Tôi nhận ra rằng, bất kể tôi có làm hay không làm điều gì suốt cả cuộc đời, dù quyết định của tôi là đúng hay sai, hay mông lung khó phân định, thì toàn bộ cảnh tượng này vẫn còn mãi ở đó, kể cả khi tôi lìa đời…”

(Tiệm cafe bên rìa thế giới)

“Tôi không phải là một người thú vị. Tôi không muốn làm một người thú vị, thực quá khó khăn. Tất cả những gì tôi cần là một khoảng không mềm mại, mịt mờ để sống và để được yên một mình”.

(Mark Twian)

“Giới hạn của bạn chỉ có thể là khởi điểm của người khác, chuyện bạn cho rằng không thể chấp nhận, chịu đựng được với người khác lại hết sức bình thường.”

“Mong rằng bạn luôn nhớ nơi bạn đứng hôm nay từng là điều bạn khấn nguyện suốt một đoạn dài nhân duyên.”

“Người về dọn lại thư hiên

Chép xong Bát Nhã là quên một người.

Nomad Nguyen Thien Ngan

Ta hoang mang như chú tiểu nhớ nhà

Đời đã khép mà đạo thì chưa tới.”

Nguyễn Ngọc Tư

“Một ngày bạn sống thế nào, cả đời bạn sẽ như thế. Ngày mai mình sẽ bắt đầu đọc sách, bắt đầu học, bắt đầu dậy sớm đi làm. Những việc lên kế hoạch cho ngày mai, cả đời này khó mà thực hiện được, chi bằng bây giờ bắt tay vào làm ngay!”

“Kí ức nhớ nhung, buồn một nỗi khẽ – Như mùa thu gõ ngọn gió nhè nhẹ – trên nhánh cây xanh – còn lâu mới phai đỏ”

Đi tắm, ngắm hoa, ăn cơm, nếu bạn cảm thấy hạnh phúc, nó không phải vì bạn tắm rất sạch, hoa nở rất đẹp hay cơm rất hợp khẩu vị của bạn, mà chủ yếu là bởi trong lòng bạn không có phiền muộn.

Bất kể là sống ở đâu, nơi phố thị ồn ào, hay nơi vùng quê an tĩnh, làm công việc nào, lập gia đình hay không, chủ yếu là trong lòng phải thoải mái, không muộn phiền, vướng mắc.”

“Lòng người cũng như nắng

Vẫn có lúc lụi tàn

Cũng mong em dũng cảm

Để còn ngày chói chang”

“Phải nỗ lực làm việc, bởi, sự nghiệp chính là chỗ dựa lớn nhất của một con người. Cuối cùng, cuộc đời giống như một buổi vũ hội. Người dạy ta những bước nhảy đầu tiên, chưa chắc sẽ đi cùng ta đến lúc tàn tiệc…

Chỉ cần không ngừng bước về phía trước, khi thế giới phía sau đủ rộng, cuộc sống đủ rực rỡ, bạn sẽ hiểu: chia tay, trong đời người, chỉ là một chuyện rất nhỏ. Cuộc sống giống như nước: Thêm muối thì mặn, thêm đường thì ngọt.”

“Để tìm được thứ mình đam mê, đôi khi không phải là cứ ngồi xuống rồi nghĩ ra! Có người ngay từ bé đã xác định được sở thích, giấc mơ của mình… Nhưng cuộc đời có quá nhiều biến số, kế hoạch dài hạn dễ biến thành chiếc lồng, và mục tiêu tự đặt đôi khi trở thành trần nhà khiến mình bỏ lỡ cơ hội lớn hơn. Chúng ta vẫn đi làm để sống, nhưng đừng ngừng tìm kiếm. Chưa buông bỏ được những điều làm mình mệt mỏi thì cũng đừng tự khóa mình! Đi chậm cũng được, miễn là đừng chấp nhận một lựa chọn khiến mình héo mòn dần nhé!”

#SUBFI#Subchan