Những ngày nắng hạ

Nhật ký Ikigai ngày….

Vốn dĩ từ đầu, tôi muốn lưu lại những ngày truân chuyên gập ghềnh khúc khuỷu và nhất là những ngày gió mát nắng ấm trên hành trình IKIGAI nên tạo ra blog này. Ở đây tôi được bình yên, lại được những quãng thời gian healing khi ngồi viết lại từng cảm nhận của người lữ khách đã ghé qua, từng trải nghiệm rung cảm. Tôi đã rời xa việc đăng bài trên fb cá nhân được vài tháng sau khi nhận được những-lời-khuyên-không-có-nhu-cầu-nghe. Xin lỗi người trên fb, cuộc sống này đã quá mệt nên tôi muốn đơn giản, buông bỏ một chút.

Thú thật, ở đây tôi viết chân thật nhất.

Tôi muốn viết cho chính chúng tôi, để tự sưởi ấm mình trên con đường mưu sinh lắm lúc đầy gió lạnh.

Tôi muốn viết cho những người khách trọ – những tử tế, lòng trắc ẩn, sự đồng cảm để lại, đã cho chúng tôi được tiếp thêm nhiều sức mạnh và niềm tin để vượt ngàn chông gai.

Tôi cũng muốn viết cho một ai đó mà tôi chưa biết, một ngày nào đó trong lúc bạn hoang mang vô định mông lung thậm chí chán ghét bản thân mình, sẽ hữu duyên sao ghé qua đây, và thấy mình không đơn độc – những cảnh đó ai cũng trải qua mà, chỉ là dưới hình thái này hay hình thái khác, bởi cuộc sống là như vậy mà!

Tôi muốn viết nhật ký mỗi ngày, vì tôi muốn lưu lại quãng đường đi thật nhiêu khê mà cũng thật là đẹp này, có những khoảng lung linh trong tâm hồn mà người ngoài không trải qua sẽ không có được. Nhưng rồi, mưu sinh mệt mỏi lắm, tất cả từ hồ sơ thủ tục, trình tự kinh doanh, chờ đợi chờ đợi, làm báo cáo… đến trang trí, sắp xếp, dọn dẹp phòng ốc, giặt giũ chăn ra, vệ sinh, trồng cây, thay hoa… rồi thì quay phim chụp ảnh, truyền tải thông điệp Ikigai, lan tỏa hình ảnh… rồi thì nhắn tin với khách, đón khách, xử lý sự cố… ngàn núi công việc chân tay không thể đem vào đây khiến trang nhật ký này gián đoạn.

Sáng hôm nay, nắng ấm, gió mát, chim hót, hoa nở, được ở một mình, chen lẫn từng đợt chờ máy giặt xong để phơi chăn ra, tôi lại được ngồi ôn lại những ngày gần đây, xem lại những tin nhắn thân thương, những ấm áp đã ghé qua Ikigai.

Năm tháng sau này, không nói trước được sẽ thế nào – mà chính tôi không muốn biết và cũng không thể biết, nhưng chúng tôi sẽ nhớ những cơn gió mát mang tên Minh Thư, Châu, Kiều Anh, Anh Phương, P206, Raonbae, The Erics, Kiều, Quế, Việt Anh, Thùy Nhiên, Thái Trân, Nhân và rất rất nhiều nữa… đã thổi qua ngọn đồi Ikigai trong những hôm hạ ngập nắng và mưa. Mấy bạn giống như những người mang tặng Ikigai tôi chậu hương thảo, bàn tay sẽ mãi còn phảng phất mùi thơm.

わざわざ来てくれてありがとうございます

Wazawaza kite kurete arigatou gozaimasu

Cảm ơn bạn đã cất công đến đây.

Cảm ơn bạn đã mang đến năng lượng chữa lành. Nguyện cho bạn năm dài tháng rộng an yên ấm áp luôn vây quanh.

Bình luận về bài viết này