Người mang hoa cho Ikigai bàn tay phảng phất thơm

Nhật ký Ikigai ngày mệt nhoài

Đáng lẽ trang nhật ký này phải được viết nên mỗi ngày, mà mình vì mệt vì không có cảm hứng vì bận làm vì vì vì… nên có sự gián đoạn, những dòng tâm tư thường được nhen nhóm vào đêm khuya khi ngày hôm đó được đón ai đó rất dễ chịu, hợp ý, như một làn gió mát thổi qua mái ngói ngày hè này.

Nhớ lại lúc ban đầu, những vị khách đến Ikigai và về ngập tràn cảm xúc mà lên google map để lại đánh giá. Lúc đó cũng là lần đầu tiên, mình – cái người mà độ tuổi dí theo AI là đủ phờ – ngạc nhiên vì không biết là gg map có thể viết dài như vậy, và vì sự sẵn sàng sẻ chia, bày tỏ của những người mình đã đón tiếp.

Cũng là mình, đã chìm ngập và hài lòng với sự được yêu thương đó, muốn đọc nhiều hơn những lời ngọt ngào đó. Rồi càng ngày home càng đón càng gặp được nhiều người hơn, mình ngộ ra rằng: người mến Ikigai chính là phản chiếu tấm chân tình của họ – là vì họ dễ thương chứ không hẳn vì home, như kiểu “bàn tay người tặng hoa luôn phảng phất hương thơm”, còn người tâm chứa một ít gai thì đến Ikigai cũng chỉ bày tỏ sợ khó chịu dù chỉ là thấy một con kiến bò qua.

Thấu suốt rồi, về sau này mình không dính mắc nữa, mình ít đưa quyển sổ tay nhờ viết vài dòng, cũng không nhờ khách đánh giá trên gg map nữa. Để người ta xuất phát từ tâm, là tự họ muốn làm.

Tôi thấy may mắn, Ikigai đón được vô số người dễ thương, dễ chịu. Và chỉ một ít rất nhỏ rất nhỏ ai đó đến cùng với bó xương rồng để trước cửa nhà tôi. Mà tôi, vẫn chưa tu thành chánh quả, những lúc ấy vẫn mệt mỏi quá chừng.

“Tôi là một con cá nhỏ, bơi trong một vùng buồn bã. Buồn bã mênh mông như biển, tôi bơi suốt đêm vẫn chưa ra khỏi…”

(Nguyễn Nhật Ánh)

Bình luận về bài viết này