Nhật ký ngày 1
—————–
Chúng tôi đóng cửa quán cafe sách, rời Sài Gòn vào một ngày mưa gió, khi bão Yagi đang càn quét khắp miền.
Thành phố này đã nuôi dưỡng tôi hơn 20 năm kể từ ngày bước chân vào Đại học. Thành phố này đã chở che, giữ mạng sống cho cả nhà tôi qua mùa covid đau thương. Thành phố này cũng là nơi đã tách tôi xa khỏi mái nhà có cha có mẹ, mỗi năm chỉ còn ghé về vài lần, để rồi giờ đây cha không còn trên đời nữa, tôi lại về.
Một lần, đi trên đường tôi thấy một nhà hàng vừa đóng cửa, một tấm băng rôn giăng ngang, trên đó ghi: “𝑇𝑎̣𝑚 𝑏𝑖𝑒̣̂𝑡 𝐵𝑎̀ 𝑅𝑖̣𝑎, 𝑐𝑎̉𝑚 𝑜̛𝑛 𝑣𝑖̀ 𝑡𝑎̂́𝑡 𝑐𝑎̉”. Một lời chào oanh liệt, khác với chúng tôi, lặng thầm, không lời từ biệt.
Những ngày trôi lênh đênh, vô định, hoài nghi và khắc khoải này lê thê mãi. Và bạn sợ cả tiếng thở dài của người bên cạnh. Thấu hiểu nhưng không thể chia sẻ, không thể nói ra. Bởi vì, bạn không giải quyết được gì cả. Đó là một sự bất lực và tiếng thổn thức lòng mình bạn phải đè nén xuống.
Còn nhiều nhiều lắm những cảm xúc tiêu cực.
Và rồi, gần cuối mùa hạ, trong những ngày gió của bão Wipha làm ngã rạp cây cối, chúng tôi gượng đứng dậy.
Ikigai coffee & book ra đời.
Như cô gái Yeo Reum trong film “Hè rồi, nghỉ việc thôi” đã tự nhủ: “𝑇𝑜̂𝑖 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑐ℎ𝑢̛𝑎 ℎ𝑖̀𝑛ℎ 𝑑𝑢𝑛𝑔 đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑛𝑒̂𝑛 𝑠𝑜̂́𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑡ℎ𝑒̂́ 𝑛𝑎̀𝑜, 𝑛ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑣𝑎̣̂𝑦 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 đ𝑢̉ 𝑡𝑜̂́𝑡 𝑟𝑜̂̀𝑖. 𝑇𝑜̂𝑖 𝑠𝑒̃ 𝑠𝑜̂́𝑛𝑔”.

Bình luận về bài viết này