IKIGAI Homestay sinh ra không phải từ một sự lãng mạn, mà là dòng mưu sinh không êm ả trong cuộc sống: nghỉ việc văn phòng, khởi nghiệp ở Thành Phố, rồi rời phố, trở về bên đồi và biển. Trong những ngày mênh mang ấy, IKIGAI dần ra đời, từ một quán cafe sách nhỏ vắng vẻ “bên rìa thế giới” đến homestay chữa lành đầu tiên: Nhà nhỏ bên kia đồi, rồi mở lòng mình ra đến biển – đó là home Đến nơi có gió.

Đây là nhật ký hành trình khởi nghiệp nho nhỏ, nơi tụi mình ghi lại bao ngày hoang mang, vô định, bế tắc, rồi thì tìm hướng đi, sửa nhà, trồng cây, mang thiên nhiên vào những căn phòng, pha những tách cafe đầu tiên; chen giữa chuỗi ngày mà tâm tư trĩu nặng, may mắn sao còn có những buổi sớm mở mắt dễ chịu trong mùi cây cỏ sau mưa và ríu rít tiếng chim trên mái ngói.

Chúng mình tin rằng ai cũng xứng đáng có một nơi để thở chậm lại, lắng nghe chính mình và sống dịu dàng hơn. Ở đây không có sự xao động, hối hả, chỉ có tiếng gió luồn qua những tán cây, tiếng chim hót mỗi buổi sáng, vi vu sáo diều mỗi chiều, hoa trước thềm luôn rạng rỡ và những cuộc trò chuyện vừa đủ ấm vừa đủ lạnh để chúng mình gặp gỡ rồi chia tay mà không bị dính mắc nhau.

Nếu bạn đang đấu tranh nội tâm giữa nghỉ việc hay tiếp tục đi làm như hiện tại, giữa nung nấu muốn khởi nghiệp hay thôi cứ “bán mình cho tư bản”, nếu bạn đang phân vân giữa ở lại thành phố hay về quê, và khi bạn muốn hình dung rõ hơn về con đường mịt mù trước mặt, tôi tin bạn sẽ tìm được câu trả lời ở IKIGAI. Bởi đó là những đoạn dốc mà chúng tôi đã đi và đang đi, bằng cả trách nhiệm mưu sinh và một chút mơ mộng còn sót lại để vượt qua và bước tiếp, biết rằng “đường còn dài còn dài”, “xuân hạ thu đông rồi lại xuân” ấy thôi!

Hy vọng khi ghé đọc, bạn sẽ tìm thấy đâu đó một mảnh mình trong câu chuyện “đi đến nơi có gió” và “tìm lại lẽ sống” này.

Trên hết thảy, tôi mong bạn bình yên khi ghé qua đây.

“Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên.”
…Quay về bản ngã, tìm lại chính mình thuở ban đầu.
“Thời gian lãng đãng, mây nước ngàn năm.