CHỐN NHỎ MIỆT MÀI, THÁNG NGÀY CÒN DÀI

𝐷𝑎̂̃𝑢 𝑐𝑢𝑜̣̂𝑐 đ𝑜̛̀𝑖 𝑐𝑜́ 𝑏𝑎̂́𝑡 𝑐𝑜̂𝑛𝑔 đ𝑒̂́𝑛 𝑛ℎư𝑜̛̀𝑛𝑔 𝑛𝑎̀𝑜, 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑠𝑒̃ 𝑐𝑜̀𝑛 𝑐ℎ𝑜̂̃ 𝑑𝑖̣𝑢 𝑑𝑎̀𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑜 𝑚𝑖̀𝑛ℎ.

——————–

Tụi mình đã đi lên đi xuống Đà Lạt biết bao nhiêu bận để tìm chốn làm hiên nhà, rồi cuối cùng quyết định về đây.

Lần đầu tiên bước đến nơi này, nó chưa tràn đầy sức sống chưa rạng rỡ hoa cỏ chưa thoáng đãng như bây giờ, nhưng cảm giác của mình là: phải lòng! Không nghĩ giữa thành phố biển nhà cửa san sát này lại có một chốn lặng yên như vậy, một mái ngói an tĩnh “bên rìa thế giới”, một ngọn đồi xanh, lại còn những ao sen tự nhiên rộng bát ngát gần đó, một chốn vừa đủ xa cho mình không cần giao tiếp xã hội mà cũng vừa đủ gần để mình không xa lánh “cuộc sống loài người”.

Những ngày về đây, không phải tâm trạng lúc nào cũng tốt, không phải sáng nào cũng pha một tách cà phê rồi ngồi dưới tán lá nghe tiếng chim ríu rít, và đôi khi tự nhiên quạu quọ vì tiếng sáo diều trên đầu. Không phải lúc nào thiên nhiên cũng dễ thương, hễ có chim thì sẽ có rắn rết kiến tắc kè, hễ có cây xanh thì sẽ có nhánh khô gãy răng rắc, là đồi cát thì không thể tự nhiên mọc hoa, phải bao nhiêu là đất là nước là công sức giữa trưa nắng đổ xuống. Đọc sách, nghe nhạc, học hành, cắt hoa, lang thang khám phá, đến mất ngủ, không muốn ăn, lại bắt tay kinh doanh, lại đi từng bước, mình lại thấy có cả một bầu trời trên đầu và một ngọn đồi xanh nương tựa.

Ngày rộng tháng dài, có điều đã thấu suốt lại có điều vẫn phải học. Vẫn bơi mỗi ngày nhưng giờ có thể nói được hai chữ “không sao”, giống như câu: “Đèn xe chỉ có thể chiếu sáng khoảng 50m phía trước, nhưng bạn vẫn có thể lái xe đi hết cả chặng đường dài”.

Cớ gì mình lại muốn nhìn thấu đến cuối đường khi mới bắt đầu?

Bình luận về bài viết này